Anh vừa nói xong, quả nhiên phía bên kia đi ra một người, tầm mắt lạnh như băng bắn về phía anh. Thanh cong lên khóe môi, ý cười vẫn sạch sẽ như trước. Thì ra là hắn, nam nhân đã nhục nhã bọn họ, anh không thích hắn, đương nhiên, hắn cũng đồng dạng không thích anh. Tô Triết Thác cười lạnh một tiếng, chậm rãi tiêu sái đến gần Thanh. Nơi quê chồng thật xa. Tôi mừng ngày Phụ Nữ Có nước mắt giấu trong lòng ấp ủ Thương cho chồng tù tội rừng sâu. Hai đứa con còn nhỏ biết gì đâu Mẹ chồng già yếu, bệnh đau tội nghiệp Tương lai ngày mai, tôi không cần biết Chỉ ước cơm độn khoai, rau cháo no lòng. Lệnh trên ban hành Mặc áo dài, mừng NGÀY PHỤ NỮ Thay áo lao động đầy mồ hôi lam lũ Tôi đợi chờ chi nữa? Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa, Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta Khi những em gặp gỡ giữa đường qua Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ. Ấy là máu báo tin lòng sắp nở Thêm một phen, tuy đã mấy lần tàn. Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ? Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ I. Giới thiệu sách Biên Niên Ký Chim Vặn Dây Cót. Biên niên ký chim vặn dây cót (ねじまき鳥クロニクル Nejimaki-dori Kuronikuru) là một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Murakami Haruki.Bản dịch tiếng Việt do Trần Tiễn Cao Đăng dịch dựa theo bản tiếng Anh The Wind-up Bird Chronicle của Jay Rubin và bản dịch tiếng Nga Một bức ảnh kỷ niệm buổi kết hôn của nhà văn Thanh Nam và nhà văn Túy Hồng được kèm vào bài Túy Hồng giữa chúng tôi của nhà văn Mai Thảo.Bức ảnh này xuất hiện tại nhiều chỗ trên nhiều bài báo về Túy Hồng trước và sau khi bà qua đời (1). Như đã thấy, bức ảnh với vài giòng chú thích có hai chi tiết ĐỌC TRUYỆN ĐẦY ĐỦ: Câu chuyện thời thơ ấu của Allan Loureiro cộng với sự kiện tiểu sử chưa kể. Những người cha thành đạt và thân thiện có khả năng sẽ để con trai của họ tiếp bước họ. Vì lý do này, Lifebogger cho rằng con trai của Antony (Lorenzo) có khả năng trở th46D. Không biết là tiệc mừng cháu bé ra đời hay là người lớn nhân cơ hội ăn chơi nữa??? Đã là bữa cơm thứ ba rồi mà khách khứa ra vào không ngớt…Tất nhiên người cùng nhà thì luôn ngồi cùng mâm…-”Mâm này thì ai cũng quen thân rồi, chỉ có mỗi một người…Trâm Anh giới thiệu đi chứ nhỉ?”-”Anh Minh, trí nhớ anh kém quá…”-”Trí nhớ anh không kém…”.Anh nháy mắt cô em gái, Trâm Anh hiểu ý, lòng muốn được như anh hiểu nhầm lắm, cơ mà khổ nỗi, cô không muốn trong mắt Việt, mình là người vô lí-”Chỉ là bạn em thôi…”-”À thế à…”Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của nó, Minh cũng không hỏi gì thêm, sau khi nâng ly, cảm ơn mọi người nể mặt tới mừng con trai, anh quay sang hỏi thăm cô bạn thân nhất của vợ mình-”Thế nào em, mọi chuyện trong Nam ổn chứ…”-”Vâng, công việc mọi thứ đều tốt…”-”Đã bắt cóc được anh nào chưa?”Uyên nghe vậy liền cướp lời bạn, khoe với chồng-”Ngay chiếc bàn này này có người thích nàng ý say đắm…mà nàng còn ngây ngô lắm….”Một câu nói mà khiến cả hai người giật mình…-”Mày nói linh tinh gì vậy?”Lan xấu hổ, tự dưng mọi người cùng nhìn vào mình…Trâm Anh biết thừa ý chị dâu, được thể khiêu khích-”Chưa chắc đã phải do Lan ngây ngô, mà do anh trai…đần đần không biết tán gái…”Làn này là Lân, tai mặt đỏ bừng…con bé này…anh trai nó còn chưa có cơ hội tỏ tình mà nó đã loa loa ra như thế…-”Nào, mọi người ăn nào…”Anh nhanh nhẹn chữa ngượng bằng cách gắp cho mỗi người một miếng nem hải sản…Sự đời đâu có dễ như thế…cả bữa ăn, Lân Lan luôn bị trêu, gán ghép…Uyên Minh thì tỏ ra khá phấn khích…không phấn khích sao được, nhất là với Uyên, người bạn thân nhất rất có khả năng sẽ thành người một nhà, theo đúng nghĩa đen…Xuyên suốt…chỉ có một người không nói lời nào…ánh mắt hắn luôn dừng ở nàng…nàng vui chứ? Được công tử của gia đình danh gia vọng tộc để mắt tới…anh chị em thì ủng hộ nhiệt tình…xem ra con đường làm dâu nhà giàu trải sẵn hoa hồng??? Có cô gái nào là không hạnh phúc???**********************Lân dẫn nàng đi dạo loanh quanh, phải nói nhà anh rất đẹp, không kém gì nhà nàng đang ở…Họ dừng lại bên chiếc hồ …anh nói đầy ẩn ý-”Mấy con cá này, có đôi có cặp…thật thích…”-”Vâng…”-”Lúc nãy mọi người…”Nàng tinh ý, thẳng thắn đáp-”Em biết mọi người trêu mà, anh không cần phải thấy khó xử đâu…”Chợt, anh mạnh dạn cầm tay nàng-”Nếu đó không phải là trêu…em thấy sao…”-”???”-”Thực ra từ lần đầu gặp em ở lễ cưới, anh đã có cảm giác rất lạ…từ hôm vào Nam về tới giờ…anh không lúc nào là không nhớ tới em, tưởng em chặn số, anh đã rất buồn…”-”Em…”-”Anh biết, mình quen nhau chưa lâu, nói ra thì thực sự có phần đường đột…nhưng mình có thể tìm hiểu nhau…được không em?”Ánh mắt anh đầy mong chờ….-”Em…em…”Nàng rất bối rối, Lân cố để ý, gương mặt người con gái này không có chút biểu hiện vui mừng hay phấn khởi nào cả….thực sự anh sợ, sợ bị từ chối, liền cướp lời-”Đừng! Em đừng nói gì cả…hãy suy nghĩ về nó nhé, một tuần, một tháng…hay hai tháng…lúc nào nghĩ kĩ hãng cho anh câu trả lời…”Đối với nàng, sự việc này có chút bất Lân, cậu Minh gọi cậu…”-”Tôi biết rồi…”Lân còn do dự, nhưng Lan đã nhanh quyết định thay anh-”Anh đi trước đi, em muốn ở lại ngắm cảnh một tý…”-”Ừ…”Thở dài nhìn đàn cá…lòng nàng có phần trĩu nặng…ước chi vừa nãy là Vịt thì tốt biết mấy…đó là em chồng của Uyên, nàng giờ phải nghĩ cách từ chối thật khéo…Còn đang ngẩn ngơ thì một bóng người đã tiến đến…một mùi hương rất quen thuộc-”Vịt…”-”Em còn nhớ, em từng thua cá cược…”-”Nhớ..”-”Và em phải làm một việc theo ý tôi, bây giờ là lúc…”-”Việc gì?”Hắn nhìn nàng đầy ẩn ý, bàn tay đỡ sau gáy, khóe môi nhanh chóng hành động…Hắn hôn nàng, một nụ hôn đầy mạnh mẽ…chất chứa cả khát khao lẫn ghen tuông…Nàng biết, đây đơn giản chỉ là trả nợ một lần thua cược, nàng cũng biết hắn có ý đồ gì đó…nhưng nàng không thể kháng cự…Người nàng như bị rút toàn bộ sức lực, mềm nhũn dựa nơi hắn, họ trao nhau nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào…Dường như hắn muốn cắn nát đôi môi bé nhỏ…Khát vọng khiến hắn trở nên tham lam không có điểm dừng…sau một hồi lâu dây dưa, hắn mới chịu buông…Không khí giữa hai người ngượng ngập vô cùng, nàng lên tiếng cố xóa tan nó-”Hết nợ nhé…”Hắn đau lòng…Với nàng, thứ ngọt ngào thuần khiết kia…chỉ là một món nợ nàng trả hắn…không hề có xúc cảm???Hắn bực mình bỏ đi…nàng ngồi lại, hôm nay không hiểu là ngày gì nữa, Trâm Anh từ xa đi tới, giọng bực mình-”Tao không ngở mày là loại vậy…”-”???”-”Đừng giả đò nữa, tao trông thấy hết rồi…cả anh Việt và anh Lân, đều bị mày vờn…”-”Này, nói cho tử tế…”Cơn giận của Trâm Anh, không chỉ vì việc phát hiện cô gái trong lòng Việt là một đứa kém hơn cả bình thường…mà còn là những đè nén từ khi biết thân thế của mình…tất cả dồn hết lên cái tát trời giáng dành cho Lan…Nể mặt bạn mình còn làm dâu nhà nó, Lan thẳng thắn-”Có gì từ từ nói, động chân động tay là không hay…”-”Tao không có gì để nói với mày cả…loại gái trơ trẽn…loại điếm…”Trâm Anh dơ tay…Bốp…Một phát nữa…-”Loại không cha không mẹ…đầu đường xó chợ…bẩn thỉu…”Điên…phải nói bây giờ thì không cần biết người trước mặt là con nhà ai, liên quan tới ai…ngay lúc cô ta vung tay ra nàng đã kịp giữ lại, sau đó cũng đáp trả cô ta một cái…Trâm Anh trước giờ được cưng như trứng nước, tất nhiên gặp chuyện vừa rồi, trong lòng không tránh khỏi uất hận…-”Sao? Chị là nể em còn là em chồng của bạn thân nhất của chị nhé…nếu không…hôm nay em không xong rồi…”Không ngờ Lan lại mạnh mẽ tới thế, khác hẳn bà chị dâu nhu mì của mình, cô cứng họng…trở nên yếu thế…may thay, liếc thấy ba từ xa, nhếch mép cười rồi nói thầm với Lan-”Con điếm…cha mẹ mày đều là chó nên đẻ ra loại như mày…”-”Cô…”-”Sao…cả họ tộc nhà mày đều là loại không ra gì…tao đố…mày là cái con bán l…cho thiên hạ, lợi dụng trai…? Dám nữa không, tao thách…”-”Im miệng!”BỐP…Tiếc là nàng rơi vào bẫy quỷ! Đứa con gái đang láo toét tự dưng hiền lành, khóc lóc-”Em xin chị, có gì từ từ nói…em xin lỗi, là em sai…”Ba cô bé đi tới, bộ mặt tức giận hầm hầm…chỉ thẳng vào Lan-”Này cô, có gì thì những người văn hóa với nhau đừng động chân động tay…”-”Bác nên hỏi con gái bác trước…”-”Ba, là con sai, ba ạ, con khiến chị tức giận…ba đừng đổ lỗi cho chị…”-”Nó bị đánh nó còn xin lỗi cô, còn cô…tôi nghĩ cô nên xin lỗi con gái tôi…ngay lập tức…nếu không?”-”Nếu không thì sao?”Dưới sự đe dọa của ông, cô gái vẫn điềm tĩnh, đôi mắt mở to không có gì là sợ hãi…-”Cô quả thật…không biết phải trái…”-”Ba, thôi mà, mình vào nhà đi…đừng làm to chuyện…”Trâm Anh khẽ thơm lên cổ ba, ông Đức cười hiền từ…Vừa đi, cô vừa ngước nhìn ba…-”Ba, cõng con…”-”Được, con gái rượu…lên đây…”Sống mũi cô thấy cay…ba là tuyệt nhất…Trâm Anh thương ba nhất trên đời…nhưng …nếu ba biết…ba biết cô không là con gái ba…thì sẽ ra sao…-”Ba à?”-”Sao tiểu công chúa?”-”Ba sẽ luôn làm ba của con chứ?”-”Hỏi hâm, ba không là ba của con thì ai là ba của con?”-”Ba thương con nhất không?”-”Biết rồi còn hỏi?”-”Ba sẽ thương con mãi mãi chứ…”-”Mãi mãi…”-”Thật nhé!”-”Thật!”-”Ba thề đi…”-”Ba thề…”Một cảm giác bình an lan tỏa…cô ngủ trên lưng ba…giống như con mèo lười…lưng ba, thật rộng lớn, thật vững chãi…Xa xa, có một người con gái chứng kiến cảnh tượng ấy…quả là cảm động tới lòng người…một giọt lệt khẽ lăn dài…Ba? Ba của con…thực sự ba đang ở đâu? Ba có còn trên thế gian này không? Nếu có, ba sẽ thương con như ông ấy thương con gái chứ????Ba à…con nhớ ba lắm…cả mẹ nữa…hai người có nhớ con không??? Hai người là lạc mất con, hay là không cần con nữa… Tất nhiên, sau đó hắn cũng đủ tinh tế để nhận ra ý tứ của nàng, hơi mỉm cười, giả giọng lải nhải…gục mặt vào vai nàng, hắn cố ý trêu đùa-”Một cộng một…mấy nhỉ…đau đầu quá…á…ba…bằng ba…”Nàng điên…đôi môi nhỏ mím lại…đánh vào người hắn-”Bỏ tôi ra…tôi mệt rồi…”Nào có được tha dễ thế, hắn cố ý ngã về đằng sau, cả người nàng bất giác bên trên hắn, đặt tay lên gò má hồng, hắn chậm rãi nói-”Một cộng một là hai…tên Việt, năm nay gần 31, đẹp trai cao ráo sáng sủa… thích cô bé ở cùng nhà, làm bánh rất ngon, cũng rất xinh đẹp, đáng yêu….em nghĩ hai chai rượu đủ làm tôi say ư?”Nói đoạn hắn bẹo má nàng, sau đó đặt tay nhỏ lên lồng ngực bên trái-”Không chỉ đơn giản là thích đâu…mà là điều kiện sống tất yếu rồi…”-”Gì chứ?” Nàng thắc ví như chúng ta không thể sống nếu không có nước…tôi cũng vậy, tôi cảm thấy mình không thể sống nếu không có em…”Hắn chưa hề nói từ yêu…nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm nàng cảm động chảy cả nước mắt…Hắn lập tức xoay người lại, thân thể nhỏ bé của nàng run rẩy nằm dưới, hôn lên giọt nước đang chảy nơi gò má, nói buồn buồn-”Tôi biết, người trong lòng em không phải là tôi…nhưng em…có thể nào…cho tôi một cơ hội…”Nàng mỉm cười…hắn tiếp tục-”Tôi sẽ dùng sự chân thành của mình để khiến em yêu tôi…hãy cho tôi thời gian đi…tôi sẽ cố gắng…em thích gì, tôi sẽ làm theo…”-”Bảo em quên đi người đó là hơi khó, cũng ích kỉ…nhưng tôi thực sự không thể nào tưởng tượng nếu không có em, tôi sẽ ra sao …tôi…thực sự xin lỗi…”Đôi mắt hắn hơi rủ xuống…nàng cười rất tươi-”Mẹ…thế mà còn chửi tôi ngu…vậy anh là thằng đần…mà không phải…là cụ tổ của thằng đần mới đúng…”Hắn trợn mắt…-”Cái anh nói…trong thời gian tới, anh sẽ dùng sự chân thành của mình để khiến tôi yêu anh phải không? Tôi nghĩ không cần thiết!”Hắn tự nhiên buồn hẳn-”Không thể cho tôi cơ hội sao?”-”Không cần, tôi nói không cần đâu…”Nàng quả quyết…Tự tin dần mất sạch…chả nhẽ nàng yêu tên đó tới thế, không muốn mở lòng cho ai khác???Hắn thở dài…ừ một tiếng rất nhỏ, đau lòng buông nàng-”Ngủ đi…hôm nay em cũng mệt rồi..”Nói đoạn, hay quay lưng lại, cố gắng nhắm mắt…-”Này, đang nói chuyện mà…”. Nàng gì mai nói tiếp…”Lòng nàng thấy vui vui, tên này, chưa gì đã…trẻ con thật…Bàn tay thon dài luồn qua, ôm lấy người trước mặt…môi đỏ thì thầm nơi tai-”Em nói không cần anh phải làm thế…bởi vì em đã yêu anh…từ lâu rồi…”Hơi thở gấp gáp, nụ hôn nhẹ được đặt trên gáy, tim hắn như muốn rụng rời…lập tức quay người, ghì chặt nàng trong lòng, rủa thầm-”Đồ quỷ…”Ngước lên nhìn, mắt hắn đỏ hoe…nàng nhanh trí cù vào nách, nhưng không ăn thua-”Yên nào cô bé…”-”Làm sao đấy…”Chân nàng cố với lòng bàn chân hắn…muốn cho hắn cười…rốt cuộc bị hắn kẹp ngày càng chặt-”Ngoan nào…”Ở trong lồng ngực hắn, quả là dễ chịu…Mất một lúc, sau khi lấy được bình tĩnh, hắn mới nới lỏng nàng, mũi đôi bạn trẻ cùng đỏ au-”Em ngốc!”-”Anh đần thì có!”-”Ừ…thế nên chúng ta mới xứng đôi…”Hắn nhường nhịn, bờ môi lượn lờ khắp khuôn mặt xinh, trán, mắt, mũi, má…không một chỗ nào được tha…khi gần tới miệng, nàng chợt nhớ ra chuyện gì đó, lập tức đổi thái độ-”Anh là thằng khốn nạn…”-”Hả, sao vậy…”-”Đừng tưởng tôi không nhớ…anh…đồ khốn…cướp đi sự trong trắng của tôi…”Hắn sững người…-”Đừng tưởng tôi không nhớ…anh sai người cho tôi uống nước cam…sau đó…ngay tại căn phòng này…”Nàng ôm mặt khóc hu hu như đứa trẻ, bao lâu thì chẳng sao…đúng là tìm được người ăn vạ…Hắn nhớ ra, bình tĩnh ôm nàng vào lòng-”Em hiểu lầm rồi…”Sau đó giải thích hết nước hết cái…-”Nếu em không tin…mai cho thằng Hai tới làm chứng…”-”Trời, nó là thuộc hạ của anh, tất nhiên nói theo anh rồi…Nói như vậy tôi phải cảm ơn vì anh cứu tôi hả?”Hắn bất lực-”Được, còn cách khác đấy, em khẳng định mình bị tôi làm ô nhục phải không…sao chúng ta không thử ngay đi…xem kết quả như thế nào…”Hắn quả quyết làm nàng dần dần hết nghi hoặc-”Không cần…Thôi đi ngủ…”Nàng tất nhiên chưa hết giận, sau pha tình cảm lãng mạn vẫn quay lưng lại phũ phàng…hắn không ép, chỉ là tấm thân rộng lớn ấy vẫn ôm nàng từ phía sau, nhẹ nhàng đáp trả nụ hôn nơi gáy…Nàng khẽ run, cảm giác ấm áp ngọt ngào…đêm đó nàng đã ngủ rất ngon!!! Tên cũ của truyện Bởi ta thuộc về nhau Đây là phần 2 của Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?, post riêng để bạn nào thích đọc riêng thì đọc. Rate 16+ - Sao cô bé đột nhiên im lặng vậy? - Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? - Trời đất, xem phim nhiều quá rồi... - Anh trả lời đi??? - Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em... - Em thì sẽ không như vậy đâu... - Thật sao? Anh không quan trọng? - Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé...sẽ luôn đợi anh... ******* - Anh à, anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người...Tại sao mình lại tìm thấy nhau? - Bởi vì em thuộc về anh...em là của anh... - Không phải...là vì anh là của em...anh thuộc về em - Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! Sau tuần trăng mật thứ hai, nàng và hắn về nhà mẹ đẻ. Mẹ con, ba con, anh em nhận nhau, lại một trận mưa nước mắt. Đêm tối, nằm nói chuyện với bà chị dâu… -”Con ranh, dám giở trò với cả tao…” -”Này, em chồng, em ăn nói cho cẩn thận…” -”Mày không xứng đáng làm chị nghe con, biết chuyện mà còn diễn như thật, lừa tao tưởng ông Lân bị vô sinh thật…phải cho mày một trận” Nàng nhổm dậy, toan cù Uyên, nó vội vàng thanh minh -”Eo, mọi người đồng lòng đồng sức, tao không theo chỉ có bị tẩy chay thôi, mày thông cảm tý đi…mà ngày xưa mày, đúng rồi, mày cũng thông đồng lão Minh, tao cũng bị bắt cóc về làm dâu đấy, mày nhớ không? Còn oan à, hòa!” Lan ngớ người. -”Không, tao bảo, thực ra lỗi không phải do chị em mình, mà là do hai lão, phải trả thù mới được…” -”Mày tao cái gì, xét về tuổi, kém chị gần 6 tuổi, xét về danh phận, cũng là em…” -”Bà mày chưa quen, lắm điều…” -”Già mồm, đúng, phải trả thù…” Vừa hay, mẹ nàng đi vào, bà hỏi hai đứa đang nói chuyện gì, hai nàng hào hứng đem đầu đuôi kể lể. Bà cười mỉm, rồi thì thầm kế hoạch. Nghi Lan sửng sốt. -”Ngày xưa mẹ có thử với ba không?” -”Có chứ, ba mày chả sợ phát run, cầu xin khóc lóc” Uyên bổ sung. -”Ba sợ là mẹ sướng còn gì?” -”Đúng, Uyên ạ, tao với mày phải áp dụng, xem hai lão sợ như nào…” -”Mày đừng mơ tưởng vội, chưa chắc họ đã sợ đâu, có khi lại cười tươi sung sướng ý chứ!” -”Cười thì ly dị, chị em ta sống với nhau” -”Được!” -”Quyết vậy đi!!!” …. Được sự trợ giúp của các bậc lão thành, kế hoạch của hai nàng diễn ra khá hoàn hảo. Bước 1 Trút rượu say cho các ông tướng. Xong! Bước 2 Tống vào phòng khách sạn, thuê hai em gái xinh đẹp biểu diễn trước mặt. Xong! Bước 3 Tắt đèn, gái ra, nàng vào. Xong! Tường thuật câu chuyện diễn ra ở phòng Cáo Thỏ. Vài ngày luyện giọng quả đem lại kết quả tốt tới bất ngờ. Giọng cô nàng giảng viên giờ lả lướt không thua kém gái bao là mấy. -”Anh yêu, muốn em chiều gì nào, yêu quá…” Lão chồng nàng cất tiếng khàn khàn -”Tới đây đi em….ôi trời, em đẹp quá, khác hẳn con vợ già nhà anh…” Lộn ruột lần thứ nhất, vẫn cố -”Con vợ già nhà anh xấu lắm hả?” -”Ừ, xấu lắm, từ khi đẻ xong còn béo như con lợn ý, anh nhìn phát tởm…” -”Thế sao anh không li dị đi?” -”Không được, ba mẹ anh nghiêm lắm, nào bé con, tới đây với anh….” Một giọt nước mắt lăn dài, thì ra là vậy…thì ra cái hạnh phúc lâu nay chỉ là ảo tưởng…thì ra nàng giảng viên có cuộc sống viên mãn tới giờ, là nhờ ba mẹ chồng nghiêm? Tự cười chính bản thân mình, cố nén nhịn, mặc xác lão ta làm gì thì làm. Cố nhịn thôi, anh cáo già lắm ư? Được, lần này xem chối cãi ra sao, kết thúc đêm nay, nhất định ai đi đường ấy…. Chiếc lưỡi kia lần mò trên dưới, mọi khi, hành động ấy thật lãng mạn, giờ đây, nàng chỉ thấy kinh tởm. Từng cú rướn người của đức lang quân, mà trong đầu anh ta đang nghĩ là với một em người mẫu xinh đẹp, khiến nàng ghê sợ. Nước mắt nàng cứ chảy, cố nén, cố nén,…trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ, sau trận mây mưa này, cả hai sẽ ra tòa, lòng nàng đau thắt… Nếu không có việc này, sao đo được lòng người? Rút ra khỏi người con gái phía dưới, Minh nửa nói nửa cười -”Sao, đang tính viết đơn ly dị như thế nào hả, nàng giảng viên ưu tú – con thỏ khốn nạn?” Nàng sốc! -”Anh…Minh…anh…biết từ bao giờ?” -”Dạo này cũng gớm thật, dám trêu cả chồng, thường ngày vợ mình hiền lành ngây ngốc, ai dè cũng có ngày…haha” -”Làm sao mà anh biết???” Minh cười sung sướng -”Chiều ông xã lần nữa thì ông xã nói cho bà xã…” Nàng bị chơi lại, tức, nhưng vì tò mò nên đành làm theo… Vừa thở dốc, chồng nàng vừa nói -”Thứ nhất, người mẫu người ta chân dài, còn nàng thì chân ngắn lắm. Lần sau kiếm con nào chân ngắn nhé! Thứ hai, xịt nhiều nước hoa lên, cái mùi này, trong hàng trăm người tôi cũng nhận ra…” Chàng cười ha hả, nàng xấu hổ tới đỏ mặt, có một chuyện chàng chẳng nói ra, nhất cử nhất động của nàng, từ lâu chàng đều cho người theo dõi, cái việc này, chàng ta đã biết tỏng từ lâu rồi!!! …… Tường thuật câu chuyện diễn ra ở phòng Vịt Ngan. Tất nhiên, Ngan thì ranh hơn Thỏ, cho nên nàng ta dùng hẳn lọ Miss Dior ngụy trang. Đã thế, dáng nàng ta còn chẳng khác dáng người mẫu là mấy. Quan trọng nhất, Việt không cho người theo dõi vợ, kể cả là có thì nàng ta cũng biết, khôn lắmXXX. Khổ thân Vịt. Đèn tắt. Người mẫu không nói không rằng, bò lên người hắn làm loạn, nghệ thuật, lả lơi rất đúng tiêu chuẩn! Sức nóng của rượu loại mạnh, sức quyến rũ của sắc, sức mạnh nam tính, ba thứ này kết hợp, người đàn ông nào chịu được??? Cũng may, trên đời còn có loại sức mạnh lớn hơn thế, sức mạnh của tình yêu!!! Người ngợm mệt rã rời, mà hắn dùng tay hất con sâu trên người mình, lớn giọng -”Tránh ra…” Con sâu hơi mỉm cười, nhưng vẫn cố gắng, nhả mật ngọt -”Anh yêu, chiều em một đêm đi mà…ken bon thế…” Tất nhiên là giọng nói cũng đã thay đổi, hắn dứt khoát -”Tránh ra, tôi có vợ rồi…” -”Làm gì mà phải thế, trời không biết, đất không biết, đêm nay chỉ có mình em với anh vui vẻ thôi…” Đoạn, nàng mân mê trên mặt, lại từ từ xuống dưới -”Anh xem, người anh nóng sắp không chịu được rồi, đừng cố nữa anh…” -”CÚT” Nàng sướng, càng ngày càng phấn khích, được thể nhào tới, hôn thắm thiết lên môi hắn. Hắn lúc đầu kháng cự, nhưng sao cái vị ngọt này nó quen tới thế? Nàng càng hôn, hắn càng thấy quen thuộc lạ lùng! Bất giác, hắn đưa tay mân mê trên chiếc lưng trần, cái vết nho nhỏ lồi lên cũng quen. Giật mình, nhanh chóng nắm lấy bàn tay, đất trời, bàn tay gầy gầy thon thon xương xương này, chỉ có thể là của một người!!! Phát hiện mình bị chơi, hắn cay cú. Nhất định, nhất định phải lật ngửa lại ván bài. Hắn hắng giọng -”Được thôi em, nhưng bật đèn lên, mang máy quay tới đây!” Nàng hơi thất vọng. -”Sao cần mang máy quay hả anh?” Mẹ kiếp, giả giọng như thật, hắn tưởng mình đã thấu hiểu hết vợ mình rồi cơ, ai ngờ, còn nhiều điều mới mẻ nha!!! -”Anh phải quay về cho vợ anh xem…” -”Ặc, người ta làm tình phải giấu phải diếm, sao anh ngốc vậy?” Hắn thở dài, nàng nghĩ ngợi, khuôn mặt thoáng buồn với suy luận của mình -”Em đoán không nhầm, anh chán vợ rồi hả, nên muốn dùng cách này li dị?” Những ngón tay kia vẫn không ngừng trêu chọc nơi nam tính, hắn điên, nhưng cố nén, lại thở dài… -”Không phải, anh muốn dùng cách này khiến cô ấy hận anh, mà quên anh đi…muốn cô ấy có cuộc sống hạnh phúc…” Bắt đầu nghi ngờ, tên này, có gì giấu nàng ư? Không giữ được bình tĩnh, nàng hỏi -”Làm sao mà phải để vợ mình quên mình? Anh kì quá…” -”Haizz, lần trước anh có gặp tai nạn, sau đó có biến chứng, hôm nọ đi khám bác sĩ, bảo không sống được bao lâu nữa, anh sợ cô ấy không chịu nổi cú sốc này, thôi thì cứ để cô ấy nghĩ anh phản bội cô ấy còn hơn…” Việt ăn một phát tát. Lan giận tím mặt tím mày. -”Mẹ kiếp, anh là thằng khốn nạn!” -”Chó chết này!” Chửi bới xong, ngồi khóc hu hu. Hắn cười sung sướng. -”Lần sau đừng lừa anh nữa, bé còn non và xanh lắm!!!” -”Anh…anh…” -”Đùa đấy, chết thế éo nào được!” Nàng giận, điên, uất, mà tội là mình gây chuyện, chẳng thể nào mà ăn vạ được. -”Đến đây em bé, lúc nãy còn hào hứng giảo hoạt lắm cơ mà!!!” -”Quên đi!” Chưa kịp chạy đã bị ai đó kéo lại, ăn thịt không thương tiếc. …. Sáng hôm sau, hai nàng gặp nhau, mặt nàng nào nàng đó méo xệch!!! Mời các bạn đón đọc Về Đi Anh... Nơi Đây Em Vẫn Đợi!!! của tác giả Lan Rùa. Đợi mãi mà không thấy người yêu lên, hắn sốt ruột xuống bếp…Gì vậy chứ, con bé đang ngồi thu lu một góc cạnh chiếc tủ lạnh, mặt thì úp vào đầu gối, ngủ quên dưới đây chắc, Việt khẽ mỉm gần, thấy người rung nhẹ khác thường, hắn bật đèn lớn, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt diễm lệ…-”Trời, ai bắt nạt bé con đây?”Nàng vẫn khóc, tức tưởi nức nở…khiến cho hắn, lòng dạ đau xót…-”Nói đi, đứa nào làm gì Ngan, anh cho nó một trận…”Một lúc sau, nàng mới cất lời, giọng lạc đi-”Vịt…em xin lỗi…”-”Có chuyện gì cứ bình tĩnh nói anh nghe xem nào…”-”Em thật đáng chết, em thật không tốt…em là người yêu tồi…”Bế tiểu yêu vào lòng, ngồi lên chiếc ghế cạnh đó, bàn tay dịu dàng gỡ những sợi tóc bám dính trên mặt, mũi, anh nựng-”Làm sao mà bé con là người yêu tồi được chứ…”-”Anh không biết đâu…em…em…quên sinh nhật anh…em…em…còn không…có quà tặng anh…”Nàng nức nở, hắn thì thở phào, hắn lại tưởng chuyện gì nghiêm trọng…-”Lỗi của anh chứ, tại anh không nói cho em biết sinh nhật của anh…anh thật đáng chết…”-”Thôi đi…”Nàng vẫn khôn nguôi, liếc thấy đĩa trên bàn, hắn đoán ra phần nào, một tay bế nàng, tay kia với thìa-”Đừng ăn…”Hắn không nghe nàng nói, làm một mạch hết thứ dung dịch trắng trắng đỏ đỏ-”Ngon lắm, anh nhận quà rồi nhé…ôi có người yêu biết làm bánh sướng thật…”Thấy nàng buồn thiu, hắn nịnh nọt-”Hôm nay cũng là Valentine mà, anh cũng đâu có quà gì cho Lan, hòa nhé…”-”Em xin lỗi…”-”Ừ, thôi nào…lên ngủ thôi…”….Từ phòng tắm bước ra, nàng không mặc áo ngủ giống mọi khi, trên người chỉ cuộn chiếc khăn, hắn tất nhiên…không thể rời mắt…Nàng càng tới gần, tim hắn càng như muốn rụng ra ngoài…Cuối cùng, người con gái thẹn thùng dùng tay mở chiếc cặp gài tóc trên đầu, khăn tắm không được giữ theo phản xạ rơi xuống…cơ thể trắng nuột nà hiện lên trước mắt, gương mặt ửng hồng khiến người đối diện đơ đứng…-”Việt….em …em…sẵn sằng…rồi…”Nơi nam tính đã sớm trỗi dậy, kéo lấy người yêu, chậm rãi lau rồi sấy tóc…. hắn là một người tinh ý…bờ vai nàng đang run lên, hắn biết, và hắn cũng biết, nàng hôm nay là muốn chuộc lỗi…hắn…thực không muốn lợi dụng…-”Xong rồi, ngủ thôi…”-”Anh…”Ôm nàng, cơ thể nhỏ bé mát lạnh khiến lòng hắn rực lửa…xem ra, làm quân tử quả thật không dễ…bờ môi hắn tìm tới môi nàng, quyện chặt, tay hắn bất giác chạm tới khu rừng bí mật, theo phản xạ, nàng căng thẳng, mồ hôi toát ra như suối, sợ hãi cầm chặt tay anh, …lấy hết sức trấn tĩnh, hắn thì thầm-”Anh sẽ đợi tới ngày bé con làm vợ anh…ngủ ngoan…”Tình yêu chân thành của hắn – nàng cảm nhận được từ lời nói đó…mãi mãi không quên, cảm thấy bản thân thật may mắn!!!******************Nàng dậy sớm, khều chân lấy chiếc dép bị đá trong gầm giường thì cảm thấy một vật gì đó cứng cứng…tò mò cúi xuống, đó là một chiếc hộp màu hồng rất xinh, nàng rón rén mở…chiếc vòng tay thiết kế tinh xảo y như chiếc cũ của nàng, cũng có chữ Nghi Lan khắc lên, cũng có đôi bướm lượn lờ…tấm thiệp tím ghi những dòng chữ nắn nót “Ngày lễ tình nhân đầu tiên của đôi ta…vịt ngan…vui quá!”….Bữa sáng hôm đó là miến; thịt gà, trứng non, hành hoa được nàng xếp lên rất khéo, mùi nước dùng thơm ngào ngạt khiến ai đó từ cầu thang đã nhức cả mũi…Lao nhanh xuống nhà, kéo tay ôm nàng trong lòng, hắn giật mình…-”Lan…anh…”-”Vòng đẹp nhỉ? Tay em đẹp nên đeo mới đẹp đấy…”Nàng tỉnh bơ khiến hắn lo lo…-”Anh…anh…không cố ý nói dối đâu, xin lỗi… ”-” TÔI KHÔNG THỂ CHỊU ĐƯỢC ANH NỮA…”Nàng gào hết công lực, hắn phát hoảng…ra điều nịnh nọt…-”Lần sau anh không bao giờ giấu em gì nữa, anh xin…”-”Anh biết tội lớn nhất của anh là gì không?”-”Là gì…người yêu cứ chỉ giáo, anh nhất định sửa đổi…”-”Là anh quá đẹp trai, quá chiều tôi, quá hoàn hảo…giờ tôi yêu anh quá mất rồi, biết làm sao, mai sau nhỡ anh chán tôi đi với con khác thì tôi sống sao đây…huhu…trời ơi là trời…”Hắn phì cười, bị con tiểu yêu dắt mũi rồi, không quên trả thù nhẹ…-”Á…sao đánh mông em đau thế…”-”Mỗi chỗ ấy có thịt thôi…”-”Đâu, còn đầy chỗ khác có thịt mà…”-”A thế à, tôi không biết, mang đây xem nào…”-”Anh đểu…”Tết nhất thăm họ hàng là mệt nhất…việc này với Lan và Việt lại thành nhẹ nhàng…Năm đầu tiên Việt có cảm giác ấm cúng tới vậy, thấy ngày Tết cổ truyền ý nghĩa tới thế!Hắn đưa người yêu đi mua đào, quất, hai đứa vừa xem phim, vừa cắt cắt dán dán trang trí…thực ra, con mắt thẩm mĩ của hắn có hạn, hắn cũng không thấy trang trí xong khác trước nào, nhưng rất vui…rất có không khí…Hắn phụ nàng bày mâm ngũ quả, lúc biết nàng muốn gói bánh chưng, bánh lá, thêm cả gói giò, muối hành, nấu đông… lại còn tham vọng làm cho cả anh em trong bang… hắn phát hoảng…tần ấy việc làm tới sang năm chắc? Nhưng chiều người yêu, nên hắn vẫn đưa nàng đi chợ mua đủ nguyên liệu!!!Tuy vậy, trái với dự liệu của hắn, nàng đảm lắm, làm rất nhanh, mọi thứ hoàn thành trong chưa đầy một ngày…-”Xong, chỉ còn tối nay bắc bếp luộc bánh…”Hắn nhìn nàng, ngưỡng mộ hết cả người…cũng sướng nữa, sắp cưới được vợ đảm…mặt cười không ngậm được miệng…-”Anh sao vậy?”-”Người yêu năng khiếu nhỉ…”-”Năng khiếu gì cơ…à…mấy cái này á? Làm quen rồi thôi…”-”Quen? Trước đây Tết em đều làm à?”-”Ặc, tiền đâu mà làm…em từng đi gói bánh gói giò thuê, bây giờ là làm chậm rồi đó, ngày ấy xưởng khách đặt nhiều…luôn chân luôn tay…”Nàng vừa nói vừa thu dọn chỗ lá từng làm bao nhiêu việc?”-”Nhiều lắm, cứ có tiền là làm, giờ không nhớ nổi nữa…”Nàng ngẩng đầu, cười nhoẻn rất đáng yêu…hắn cũng thế, cũng từng có thời cứ có tiền, việc gì cũng làm…nhưng nhìn đôi tay gầy gò kia, tưởng tượng thời gian trước đây của nàng…hắn xót…Đêm đó, trên sân thượng có hai kẻ dở hơi ngồi co ro quấn chăn trông bánh…-”Vịt…thấy hối hận không?”-”Hối hận gì cơ?”-”Thì mua tý là được, nghe lời em giờ phải vất vả thế này, Vịt mệt cứ xuống trước đi…”-”Hâm…vui mà…từ bé tới giờ là lần đầu tiên anh có được cảm giác này…ngày xưa ở với dì, có lẽ cũng có, tiếc là anh nhỏ quá, không nhớ gì…”Đoạn, hắn với tay lấy thêm củi, ánh lửa bập bùng phản chiếu gương mặt kiều diễm, đặt một nụ hôn trên môi nàng, hắn thì thầm”Cảm ơn nhé…yêu bé lắm…!!!”*********************-”Đồ ở đâu mà lắm thế Hai?”-”Anh cả đích thân mang tới đấy…”Mắt Út Linh rực sáng-”Anh đâu rồi?”Tư cười hì hì-”Thế mà cũng phải hỏi, năm nay tất nhiên sẽ có bốn chúng ta đón giao thừa thôi….anh cả, tất nhiên phải bên chị cả rồi …”Cẩm bóc chiếc bánh lá, nhai ngồm ngoàm-”Mẹ kiếp, ngon vãi đ…lâu lắm bố mày mới được thưởng thức cái vị này…”-”Chị cả gói đấy…còn hành muối nữa, có cả giò xào đấy…”-”Anh cả có phúc éo chịu được…thảo nào cứ quấn lấy chị cả…”-”Thì đại ca cũng đẹp trai phong độ, gái theo đầy mà…”-”Hay quá, lôi bia ra đây…”-”Nào, cạn, Hai chúc các chú năm sau cũng có phúc như đại ca…”-”Linh đâu rồi…”-”Chắc chạy đi chơi rồi…”-”Nào, cạn nào…Zô….”Giọng mấy người đàn ông sôi nổi, không hề để ý rằng… ở trong nhà vệ sinh, cô Út của họ đang khóc thút thít…*********************Ngoài đường đông nghịt, nhưng nghe nói có pháo hoa nên nàng nhất định đòi đi xem…hai người chen tới bả cả hơi tai…-”Hay về đi, em thích hôm nào anh bắn riêng cho em xem…”-”Thế còn gì là vui, lại tốn kém nữa….xem ở đây mới khí thế…anh xem bao người kìa, thích biết bao….”-”Ừ…đi…”Thấy nàng thích, hắn chiều chuộng…khổ nỗi đông quá, nàng thì gầy, hắn cản giác người ta chen phát thôi là bẹp mất…lo sợ gọi…-”Lan…”-”Gì anh …”-”Ngồi lên đây, nhanh lên…”Nàng ngại, hơi chần chừ, nhưng giờ bắn pháo hoa cũng sắp tới, nhanh nhẹn ngồi lên bả vai người yêu, hắn chạy rất nhanh…đó là lần đầu tiên nàng được kiệu…cảm giác hồi hộp hạnh phúc khiến nàng quên béng mất mình tới đây để xem pháo hoa…tới lúc nổ đùng đùng trên đầu, hắn gọi mới lẩm bẩm “Thích lắm…hihi…”Hết pháo hoa, nàng từ từ tụt xuống…-”Không thích nữa à?”-”Thôi, sợ anh mỏi cổ, người yêu cõng em là được rồi…”Hắn cười trìu mến, nàng thì được bao nhiêu cân mà sợ này sợ nọ???-”Nặng không anh?”-”Nặng lắm…”Nàng đang định nhoài thì bị hắn giữ chặt, hình ảnh phía trước trở nên mờ mịt, cảm giác đầu óc hơi choáng, nàng không bướng nữa, khẽ dụi đầu vào lưng hắn-”Em ngủ chút nhé, khi nào về tới nhà nhớ gọi em dậy đón giao thừa đấy….chúng ta cùng đếm ngược chào năm mới!!!”-”Nhất định thế…”-”Anh hứa đấy nhé…”-”Anh hứa!”11h55Nàng vẫn ngủ trong lòng hắn, ngoan ngoãn đáng yêu, nếu không vì lời hứa với nàng, có lẽ hắn cũng không nỡ đánh thức…-”Lan…dậy thôi…”-”Bé con, dậy đi nào…”Lay mãi mà nàng bướng bỉnh không dậy…-”Sắp sang năm mới rồi…bỏ mặc em giờ…”-”Chuẩn bị tới giao thừa rồi…không dậy đếm ngược hả…”Lúc đầu tưởng nàng trêu, hắn giở đủ trò, hôn hít cù cấu…xem con bé gan tới đâu…vậy mà nàng vẫn im lặng, không tỉnh…Tiếng gọi của hắn ngày một to, mà nàng thì vẫn cứ lặng yên…hắn dần dần mất kiểm soát, tay chân nàng mềm nhũn, môi trắng bệch, mặt tái xanh… tim hắn như bị đá đè, sợ hãi ôm người yêu phóng như điên dại…Đêm giao thừa, nhà nhà nâng cốc, mọi người chúc tụng nhau…một nơi nào đó ngoài phòng chờ của bệnh viện, người đàn ông ánh mắt đỏ hoe đứng dựa vào tường đầy bất lực… Add bookmark Tác giả Lan Rùa Thể loại Truyện Việt Tình trạng Hoàn thành Lượt đọc 4,287 Cập nhật 20/04/2022 Tên cũ của truyện Bởi ta thuộc về nhau Đây là phần 2 của Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?, post riêng để bạn nào thích đọc riêng thì đọc. Rate 16+ Câu chuyện tình yêu giữa anh chàng thủ lĩnh bang Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi... - Sao cô bé đột nhiên im lặng vậy? - Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? - Trời đất, xem phim nhiều quá rồi... - Anh trả lời đi??? - Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em... - Em thì sẽ không như vậy đâu... - Thật sao? Anh không quan trọng? - Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé...sẽ luôn đợi anh... ******* - Anh à, anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người...Tại sao mình lại tìm thấy nhau? - Bởi vì em thuộc về anh...em là của anh... - Không phải...là vì anh là của em...anh thuộc về em - Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! P/S Lan Rua's story ~ Porcupine & Duck Family Advertisement

đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi