"Ngạo em thấy đau đớn nhất chính là hai người yêu nhau mà lại không thể nói cho đối phương biết bản thân mình yêu đối phương nhiều như thế nào." Tống Dương Ngạo hôn lên trên trán cô dùng tay sờ vết thương trên đầu cô dịu dàng nhưng lòng anh lại đau đờn đến Lãnh Nhược Vũ nằm nghiên trên giường, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Trời mưa rả rích như đại diện cho tâm trạng của cô lúc này. Cả ngày hôm nay nhìn Mộ Cảnh Thiên yêu thương, chăm sóc cho Tử Khuynh mà làm cô đau lòng. Cô ước gì Mộ Cảnh Thâm cũng dịu dàng với cô như vậy, nhưng thật đáng tiếc tình yêu anh dành cho cô đó chỉ là một sự lừa dối. Bạn đang đọc truyện Nuông Chiều Riêng Em Chương 5: Thẳng thắn (H) trên Dtruyen.com. doc truyen online. Thể loại. , đôi bồng đào thường được anh xoa nắn đến đỏ lên sưng đau, mặt ngoài nhìn anh cấm dục lạnh nhạt như vậy, thực tế khi làm tình thường mạnh mẽ khó kiềm Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, "Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau." Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Cơn đau đầu dễ chịu của Ten Hag PSG trả 376 triệu euro để giữ chân Mbappe. Liverpool thay máu: Khi Klopp nuông chiều Salah. 15:45 Thứ ba 02/08/2022. Klopp gia hạn hợp đồng với Liverpool đến 2026. Trong cuộc họp báo giới thiệu về hợp đồng mới, ông nhấn mạnh quyết định Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, "Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau." Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. lPshbx5. “Thời Hạ, chúng ta đi chung đi.” Mạc Mạt thân thiết chạy tới kéo cánh tay Thời Hạ. “Hôm nay tôi không đạp xe, ba tôi tới đón.” Thời Hạ thu dọn trên bàn sách vở. “À, vậy cậu đi lấy xe với tớ đi.” Mạc Mạt kéo tay Thời Hạ đi ra ngoài, “Mau về nhà đi, sắp chết đói rồi.” Thời Hạ vác cái cặp ở trên người, sau đó đi theo Mạc Mạt đi ra khỏi phòng học. Dọc đường đi Mạc Mạt ríu rít nói không ngừng, chốc chốc thì mắng mỏ đề thi hôm nay quá khó, chốc chốc thì mắng mỏ chỗ ngồi mới của cô ấy và cô không có tiếng nói chung. Thời Hạ chỉ lắng nghe, ngẫu nhiên sẽ gật đầu, cũng không biết nên tiếp lời như thế nào. Ngày thường Thời Hạ cũng không thích nói chuyện, Mạc Mạt tập mãi cũng thành thói quen nên không cảm thấy lạ. Hai người đến nhà xe thì đẩy xe đi ra ngoài, “Thời Hạ, Thẩm Nhất Thành ngồi bên cạnh cậu, cậu còn ổn chứ?” Thời Hạ cười cười, “Còn ổn, dáng vẻ Thẩm Nhất Thành không tệ, nhìn còn cảnh đẹp ý vui.” “A?” Mạc Mạt nhìn thoáng qua chỗ đỏ lên trên trán Thời Hạ, cảm thấy có lẽ đầu Thời Hạ thật sự bị đập hỏng rồi. Thẩm Nhất Thành học giỏi, quan trọng hơn là còn đẹp trai, cho dù đứng ở chỗ nào đi nữa thì đều là người lóa mắt nhất trong đám người. Nhưng tên Thẩm Nhất Thành được rất nhiều cô gái coi như nam thần này, sau khi tới chỗ Thời Hạ thì biến thành, “Mạc Mạt, phiền cậu sau này đừng nhắc Thẩm Nhất Thành trước mặt tớ nữa.” Tính cách của Thời Hạ rất ôn hòa, thời gian Mạc Mạt làm bạn với cô lâu như vậy, đó cũng là lần đầu tiên Thời Hạ lạnh mặt nói chuyện với cô ấy. Hai người đi tới cổng trường thì tách ra, Thời Hạ nhìn xung quanh cũng không nhìn thấy xe của Thời Gia Hoan. Thời Hạ đứng chờ ở cổng trường, thuận tiện ngắm nhìn trường học này. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Thời Hạ rời khỏi Cẩm Thành để đến một trường đại học Tam Bổn, sau khi Thời Hạ học năm 2 đại học thì Thời Gia Hoan cũng rời khỏi Cẩm Thành đến thành phố nơi Thời Hạ đi học để kinh doanh. Từ đó về sau Thời Hạ chưa về thăm thành phố cũ bao giờ, cũng chưa từng bước vào cổng trường cũ thêm một lần nào nữa. Truyện được dịch bởi Rio và đăng tại Cô không biết sau này Nhất Trung sẽ biến thành dáng vẻ gì, hiện tại Nhất Trung hoàn toàn giống với Nhất Trung trong ký ức cô. Khuôn viên trường chia thành khu vực phía Đông và khu vực phía Tây, khu vực phía Đông khá lớn, nơi đó có hai khu dạy học mới xây năm ngoái là nơi học của học sinh lớp 10 và lớp 11, khu vực phía Tây có hai khu dạy học cũ cao ba tầng, được xưng là tòa nhà Bắc Đại và tòa nhà Thanh Hoa, năm cuối cùng của học sinh đang khổ luyện ôn thi đại học sẽ trải qua ở nơi này. Thời Hạ không hề luyến tiếc gì cuộc sống cấp 3 của mình. “Thời Hạ? Sao cậu còn chưa về nhà?” Lý Hoàn xách theo một phần cơm đi vào trường học. Học sinh ở lại trường học không thích ăn tối với mấy món khó ăn trong căn tin, trước khi bắt đầu tự học buổi tối sẽ là thời gian ăn cơm chiều, học sinh của cả trường sẽ không được phép đi ra khỏi cổng trường, cho nên có rất nhiều học sinh ở lại sẽ nhân lúc buổi trưa đi ra kiếm vài món ăn ngon. Thời Hạ cũng muốn biết sao bản thân lúc này còn chưa về nhà? Thời Gia Hoan đi đâu rồi? Thời Hạ đợi hơn mười phút cũng không chờ được Thời Gia Hoan, chỉ chờ được cuộc gọi của của Thời Gia Hoan. Trên màn hình của chiếc điện thoại Nokia màu đen hiển thị một chữ ba’. “Hạ Hạ, giữa trưa ba có tiệc xã giao, không thể đi đón con, tự con bắt xe về nhà.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói hơi say của Thời Gia Hoan. Thời Hạ cúp điện thoại nhìn mặt trời giữa trưa chiếu ngay đỉnh đầu cô, suy nghĩ xem làm sao để bắt xe từ chỗ này đến chỗ cô thuê phòng, thế nào đi nữa cũng phải tốn ít nhất 200 tệ. Sao cô có thể để tốn nhiều tiền như vậy để bắt xe chứ. Thời Hạ xách cái cặp đi được 10 phút thì đột nhiên bừng tỉnh, bây giờ cô vẫn còn là Thời Hạ năm 18 tuổi, chứ không phải thời Hạ nghèo đến mức ngay cả mấy chục tệ để bắt xe cũng không có mà phải đi bộ 4 tiếng đồng hồ giữa khuya mới về đến nhà, bây giờ cô không cần về cái nhà trọ kia nữa.. Bây giờ cô có tiền rồi. Thời Hạ đứng ở ven đường vươn tay ra bắt một chiếc xe taxi. Từ trường học về đến nhà chỉ tốn có 10 phút, chỉ tốn 5 tệ cho giá khởi điểm của xe taxi. Xe taxi dừng dưới cửa tiểu khu, cửa hàng ngay cạnh cửa tiểu khu chính là cửa hàng tiện lợi của mẹ Thẩm Nhất Thành. Cửa hàng đó là thuê, chủ nhà là Thời Gia Hoan. Ngay lúc mọi người còn kinh doanh quy mô nhỏ như bán quà vặt, loại cửa hàng tiện lợi quy mô nhỏ dưới cửa tiểu khu này quả thật là đi trước thời đại, bởi vì trong cửa hàng tiện lợi có bán nhiều mặt hàng và rau củ tươi mới. Thật ra thì mẹ của Thẩm Nhất Thành rất có đầu óc kinh doanh. Ít nhất dưới góc nhìn của Thời Hạ, bà ấy mạnh hơn Thời Gia Hoan. Thời Hạ luôn thắc mắc vì sao người thành thật thích đào tim đào phổi cho người khác như Thời Gia Hoan lại muốn hô mưa gọi gió trong việc kinh doanh, cho đến sau này thấy Thời Gia Hoan bị ép đến mức phải nhảy lầu, Thời Hạ mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Ông trời đây là muốn nói cho cô biết, nhìn thấy chưa, con à, người thành thật lương thiện bất kể có thành công đến đâu đi chăng nữa, kết cục cuối cùng vẫn là thê thảm mà thôi. Thời Hạ bước xuống xe thì thuận tiện nhìn qua đó, bên trong cửa hàng có một căn phòng, lúc này cửa phòng đang mở, từ Thời Hạ góc độ nhìn qua đó, vừa lúc nhìn thấy Thẩm Nhất Thành đang ăn cơm. Ba mặn một canh, mẹ của Thẩm Nhất Thành đang ân cần gấp thức ăn cho cậu ta. Thời Hạ bĩu môi, cúi đầu đi vào tiểu khu. Đã bao nhiêu năm rồi chưa được ăn cơm nhà? Rất nhiều năm rồi. Sau khi mẹ cô qua đời thì hình như không còn cơ hội này nữa. Cô đi về nhà, vừa mỏ cửa thì thấy trong nhà lạnh lẽo. Sau khi Thời Hạ về đến nhà, bước vào ngôi nhà trống rỗng vắng vẻ, không hề có một tí gì gọi là khói lửa của phòng bếp. Lúc ấy Thời Gia Hoan rất bận, cực kỳ bận, thời gian ở nhà rất ít, cũng có khi Thời Hạ mấy ngày không nhìn thấy ông ấy. Thời Hạ lục lọi nửa ngày mới tìm được một hộp mì gói trong tủ phòng bếp. Lúc lấy nước nóng từ máy nước uống, Thời Hạ đột nhiên nhớ tới một chuyện rất quan trọng. Buổi chiều làm sao thi môn Tự Nhiên đây? * Môn Tự Nhiên bên TQ gọi là môn Lý Tổng là tổng hợp giữa ba môn Hoá học, Vật lý, Sinh học. Hoá học Vật lý Sinh học. Thời Hạ nhớ rất rõ thành tích thi đại học năm đó, môn Tự Nhiên tối đa 240 điểm, cô thi được 120 điểm. Có thể nói là rất kém cỏi. Mà đối với Thời Hạ hiện tại mà nói, cô cực kỳ có khả năng trực tiếp ôm cái trứng ngỗng về nhà. * Thẩm Nhất Thành rảo bước ở cầu thanh, chân mày tức khắc nhíu lại, mùi mì gói nồng nặc gay mũi. Đặc biệt đối vừa người mới ăn cơm xong mà nói, hương vị này đúng là quá khó ngửi. Đi dọc theo cầu thang lên, hương vị càng nồng hơn. Ngay cửa cầu thang lầu ba, Thời Hạ ôm hộp mì gói ngồi ở chỗ kia vô tư ăn ngon lành. Thẩm Nhất Thành dừng bước chân, vẻ mặt vô cảm nhìn nhìn người đang ăn mì gói. Lúc Thời Hạ dọn đến tiểu khu này cũng là lúc chỗ này vừa hoàn tất xây dựng, đây là tiểu khu lớn nhất toàn thành phố, ba của Thời Hạ cảm thấy tiểu khu này có triển đầu tư, cho nên đã nhanh chóng mua hai căn hộ 301 và 302. Mà hiện tại 302 đã thành nhà của Thẩm Nhất Thành. Nếu Thẩm Nhất Thành muốn về nhà thì cần phải đi qua Thời Hạ, mà Thời Hạ đang vui vẻ ngồi ở chính giữa cầu thang, hai bên đều có chỗ trống, nhưng cậu chẳng thể đi từ bên nào cả. Thời Hạ ngồi ở chỗ này để chờ Thẩm Nhất Thành trở về. Sau khi nuốt mì trong miệng xuống, Thời Hạ ngẩng đầu giao tầm mắt với Thẩm Nhất Thành, đôi mắt Thẩm Nhất Thành hẹp dài, khóe mắt hơi nhếch lên, thoạt nhìn cực kỳ lạnh lùng. Lúc này trong ánh mắt cậu tràn ngập sự ghét bỏ không chút nào che dấu với mì gói. Mấy ngày nay Thời Hạ đã vô số lần tưởng tượng đến cảnh tượng mở miệng nói chuyện với Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ đã chết một lần rồi sống lại sẽ phải mở miệng nói câu đầu tiên như thế nào với Thẩm Nhất Thành mười tám tuổi đây? Thực ra những năm đó giữa cô và Thẩm Nhất Thành cũng không có bao nhiêu mâu thuẫn, bởi vì có cái gì đó gọi là ái muội’ giữa Thời Gia Hoan và mẹ của Thẩm Nhất Thành nên Thời Hạ mới quậy phá, nhưng trước nay Thời Hạ chỉ biết quậy phá với Thời Gia Hoan, còn đối diện với Thẩm Nhất Thành và mẹ của Thẩm Nhất Thành, Thời Hạ luôn luôn xa cách vờ như không thấy. Lần xung đột lớn nhất chẳng qua là lần này cô đổ tội cho Thẩm Nhất Thành đẩy cô, sau khi trải qua sự việc lần này, quan hệ giữa cô và Thẩm Nhất Thành tụt xuống âm độ, từ vờ như không thấy biến thành né không gặp. Sau đó nữa, mẹ của Thẩm Nhất Thành mắc bệnh ung thư, mùa hè năm ấy sau khi thi xong đại học thì rời đi. Hành lang bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng, Thẩm Nhất Thành ngồi xổm bên ngoài cửa nhà xác ôm đầu khóc rống lên. Sau khi mẹ cô mất, đây là lần thứ hai Thời Hạ nhìn thấy cái chết trong khoảng cách gần như vậy, một người thường xuyên gặp mặt chỉ thoáng một cái đã biến mất, cả đời này không gặp lại được nữa. Ngày hôm đó thời tiết cực kỳ oi bức còn có tiếng ve kêu không dứt. Thẩm Nhất Thành đè cô trên tường bên ngoài nhà xác hôn ngấu nghiến. Thật lâu về sau, khi Thời Hạ nhớ lại thì cảm thấy đó không phải là hôn môi, mà như là một loại phát tiết đau khổ từ nội tâm của dã thú, như đang tìm kiếm một người có thể gánh vác san sẻ cùng cậu. Có lẽ ngay trong khoảnh khắc đó, Thời Hạ cảm thấy tất cả đều không còn quan trọng nữa, cô và Thẩm Nhất Thành, đồng bệnh tương liên. Thời Hạ nâng tay lên muốn ôm cậu. Thẩm Nhất Thành nói, “Tạm biệt, Thời Hạ.” Cô và cậu, như hai con đường giao nhau, vào buổi trưa nóng bức kia, vừa chạm vào đã tách ra, sau đó kéo dài thành hai hướng khác nhau. Thời Hạ ôm hộp mì suy nghĩ nên mở miệng như thế nào để bắt chuyện’ với Thẩm Nhất Thành. Bên ngoài tòa nhà, không biết là ai đang cản trở làn đường xe hơi, tiếng còi inh ỏi chói tai liên tục truyền đến. Thời Hạ đột nhiên sững lại, cô và Thẩm Nhất Thành cùng lúc lên bàn phẫu thuật, cô quay về năm 18 tuổi, vậy Thẩm Nhất Thành thì sao? Có phải bây giờ Thẩm Nhất Thành cũng giống cô hay không, là trọng sinh trở lại?Thời Hạ đột nhiên nhìn sang Thẩm Nhất Thành. Nét mặt của Thẩm Nhất Thành không mấy kiên nhẫn, cậu đang định mở miệng bảo người đang ngồi ở hành lang ăn mì gói này tránh ra. Thời Hạ đột nhiên mở miệng, “Thẩm Nhất Thành, thận của cậu có khỏe không?” Người đang đứng ở cầu thang dựa vào tường, dáng vẻ cao gầy đứng thẳng người là có thể đụng trúng đỉnh đầu, hiếm khi ngẩn ra một lúc, người phụ nữ này có lẽ té hỏng đầu óc rồi, chắc chắn có bệnh. Thẩm Nhất Thành híp mắt, đột nhiên lùi về sau một bước rồi dựa vào tường, một bên chân dài gập lại, cậu nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt, “Cậu muốn thử một chút không?” Thời Hạ, “....” Sau khi xác nhận ánh mắt, người này tuyệt đối không phải là tên xem Thẩm Nhất Thành tang thương kia sau khi ngắm xong núi lửa sau thì quay về tặng thận cho cô. “Thôi, tự cậu để dành xài đi.” Contents1 Giới thiệu Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tác giả Túy Hậu Ngư Ca Thể loại Ngôn Tình, Truyện Sủng, Đô Thị, Trọng Sinh Văn án Thời Hạ mắc thận. Lúc nằm trên giường bệnh chờ chết Có người ngàn dặm vạn dặm gấp gáp trở về Cắt một quả thận tặng cô Sau đó Thời Hạ trọng sinh quay về lúc còn học cấp 3 Khi gặp được người kia Cô đã từng cho rằng học bá toàn năng, người được xưng là học sinh mẫu mực tốt nhất của toàn trường… Đến trễ về sớm, trèo tường đánh nhau đều toàn năng như nhau. Còn nữa, ngay cả kỹ năng nuông chiều chọc ghẹo cũng max điểm… Anh đè cô trên tường trong ngõ nhỏ, cắn lỗ tai cô nói, “Thời Hạ, anh nhớ em đến mức lòng cũng quặn đau.” Chân Thời Hạ nháy mắt mềm nhũn Em đã ở đầu quả tim anh rất nhiều năm, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, thấm sâu vào tận xương máu! Cả hai yêu thầm X cả hai trọng sinh. Các chương mới nhất Chương 54 Chương 45 Chương 36 Chương 33 Chương 31 Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18+19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30+31 Chương 32+33 Chương 34 Chương 35 Chương 36+37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45+46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54+55 Chương 56 Trọn bộ Truyện Nuông Chiều Em Đến Đau Lòng “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Tiêu Diệp Nhiên đứng sững như trời trồng, cô không sao ngờ được người phụ nữ đang quấn lấy chồng chưa cưới của mình lại chính là chị gái của mắt trào ra, Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, tâm trạng vừa xấu hổ vừa tức thật khờ!Năm phút trước, Bùi Hạo Tuấn gởi tin nhắn cho cô nói anh ta đang rất nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc áo cưới của cô nên cô không chút nghĩ ngợi liền chạy xuống lầu chờ anh ta. Nhưng hiện tại, chiếc áo cưới trên người cô đã trở thành trò cười lớn lập tức, Tiêu Diệp Nhiên liền hiểu rõ tin nhắn kia là do Cố Tống Vy gởi cho cô, muốn cô nhìn thấy cảnh tượng này để ra phụ nữ kia và mẹ của cô ta cướp ba cô đi còn chưa đủ bây giờ đến cả chồng sắp cưới của cô, họ cũng không tha. [Dịch giả [ [ Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt, Sạch, Sủng, Thâm tình, Thanh mai trúc mã, Thanh xuân vườn trường, BP, Nhẹ nhàng, Song trọng sinh, Song xử] Buổi tối tan học, Thời Hạ đang thu dọn cặp sách, quay đầu đã không thấy bóng dáng của Thẩm Nhất Thành. Con trai đúng là đầu to óc như trái nho, chỉ lo đến chứ không lo được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hạ thầm mắng ở trong lòng, sau đó xách cặp đi ra ngoài. Mạc Mạt đi tới, “Thời Hạ, cậu không đạp xe, tớ chở cậu về vậy.” “Không cần, tôi gọi taxi là được.” Cô và Mạc Mạt tuy tiện đường, nhưng nhà Mạc Mạt gần hơn nhà cô hai giao lộ. Thời Hạ lại một lần nữa cảm thán có tiền thật tốt, có thể bắt xe mọi lúc mọi. Sau khi tách khỏi Mạc Mạt tại cổng trường học, Thời Hạ quay người lại nhìn thấy Thẩm Nhất Thành và Thịnh Thác Lý đang ngồi trên xe chờ ở ven đường, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, vài phiến lá rụng xuống theo làn gió. Cuối hè đầu thu, gió ban đêm hơi se lạnh, Thẩm Nhất Thành chỉ mặc một cái áo sơ mi tay ngắn. Thời Hạ nhớ tới áo khoác của Thẩm Nhất Thành còn nằm trong cặp cô. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Cậu lề mề cái gì vậy Thời Hạ? Tan học rồi còn không nhanh về, dự định ở lại trường à?” Thịnh Thác Lý mắng cô. Thẩm Nhất Thành luôn cúi đầu chơi di động, thật ra trên mặt không có biểu cảm gì cả. Thời Hạ đi qua đó, Thẩm Nhất Thành cất di động vào túi quần, Thời Hạ nhịn không được nhếch khóe môi, “Còn nghĩ rằng cậu đi rồi.” “Thực sự xin lỗi, làm cậu thất vọng rồi.” Thẩm Nhất Thành vốn dĩ không muốn nói chuyện, cuối cùng vẫn không nhịn được đáp lại. Thời Hạ vỗ vỗ vai cậu, “Còn tốt, cũng không phải quá thất vọng.” Thịnh Thác Lý, “....” Thời Hạ lấy áo khoác đưa cho cậu, sau đó tự giác lên chỗ phía sau xe cậu. Thịnh Thác Lý nhìn Thẩm Nhất Thành mặc áo khoác, chờ đến lúc Thời Hạ chạy vọt ra ngoài, trong lòng không khỏi điên cuồng hò hét như mấy chiếc lá bị gió cuốn bay. Rốt cuộc cậu đã bỏ lỡ việc gì chứ? Ngày đó Thời Hạ còn thầm cười nhạo cấp 3 vô cùng dở hơi, rất nhanh đã bị người dở hơi trả thù. Cuộc sống cấp 3 cứ hai tuần được nghỉ một lần, ngày thứ Bảy không cần đến lớp, cho nên giữa trưa thứ Năm mọi người có thể rời trường. Thời Hạ đi đến bãi giữ xe lấy xe thì phát hiện vỏ xe đã bị người ta chọc thủng. Thời Hạ là người đầu tiên hiểu ra nguyên nhân là do Thẩm Nhất Thành. Sau đó cô bắt đầu hợp lý hoài nghi là Hứa Văn Văn làm. Lại suy tư thêm ba phút, Thời Hạ cảm thấy cũng không thể đoán bừa như vậy. Dù sao thì người yêu thầm Thẩm Nhất Thành cũng không ít, có lẽ người càng điên cuồng thì càng thâm tàng bất lộ. Nhưng chuyện này chắc chắn có dính líu đến Thẩm Nhất Thành. Thời Hạ dẫn chiếc xe máy điện của mình đi tìm chỗ sửa xe. Chiếc xe máy điện này đi theo cô cũng xem như là chịu đựng đủ mọi cực hình. Lúc thì bởi vì không được nạp điện dẫn đến suy dinh dưỡng, lúc thì vỏ xe bị thủng cần làm phẫu thuật. Ngẫm lại mà lòng cũng chua xót Ngoài cổng trường có chỗ vá xe, vỏ xe đã bị người khác dùng dao rạch một đường khá dài, vá thì không thể nào vá được, cho nên cần phải thay cái mới. Thời Hạ đành ngồi trên ghế xếp nhỏ đợi thợ sửa xe. Trong điện thoại cũng chẳng có trò gì hay, Thời Hạ tìm một trò chơi vượt chướng ngại vật để giết thời gian. Trong lúc lơ đãng Thời Hạ ngẩng đầu lên, xa xa nhìn thấy Lý Hoàn nắm tay một chàng trai đi đến bên vệ đường. Chàng trai ăn mặc khá sạch sẽ thoải mái, chỉ là phía sau gáy khi có vài sợi tóc màu đỏ đặc biệt hấp dẫn sự chú ý. Hai người đứng ở đó lên xe taxi. Nếu cô nhớ không lầm thì Lý Hoàn hẳn là người tỉnh lẻ, cô ấy muốn về nhà hẳn nên ngồi xe buýt. Mà mỗi khi đến ngày nghỉ, ngay cổng trường học sẽ có xe buýt trực tiếp đi tỉnh lại đây đón người. Cho nên ngày nghỉ Lý Hoàn không về nhà sao? Vá vỏ xe xong, Thời Hạ về đến nhà lại bắt gặp Thời Lạc Văn và Thời Vũ Mông ở cửa nhà. “Hạ Hạ, chú tới đón Mông Mông, thuận tiện lại đây thăm con, ba con không ở nhà, con cần gì cứ nói với chú.” Thời Lạc Văn mang trái cây và sữa bò đặt lên bàn, vén tay áo lên, “Chú giúp con quét tước một chút.” “Không cần đâu chú.” Thời Hạ rót một ly nước cho ông và Thời Vũ Mông, “Hôm nay dì Lâm vừa mới đến dọn dẹp, không cần phiền chú.” Thời Lạc Văn nhìn thử, đúng là rất sạch sẽ ngăn nắp. Thời Hạ biết Thời Lạc Văn hôm nay tới là vì cái gì, chẳng qua là muốn thông qua cô để xoa dịu mối quan hệ với Thời Gia Hoan. Thời Gia Hoan hay mềm lòng, chỉ cần người khác nói hai câu nhẹ nhàng thì rất nhanh đã quên sạch, vẫn như cũ đào tim đào phổi cho người ta. Thời Lạc Văn năm lần bảy lượt muốn khơi mào chủ đề, Thời Hạ cũng chẳng đáp lại đúng ý ông, Thời Lạc Văn không biết nên nói cái gì nữa. Dù sao thì Thời Hạ vẫn là đứa trẻ, ông không thể nói quá trắng trợn được. “Nếu không thì chú làm cơm chiều giúp con nhé Hạ Hạ?” Thời Lạc Văn vén tay áo lên dự định đi vào phòng bếp. Thời Hạ đang rối rắm làm cách nào để mở miệng tiễn khách thì tiếng đập cửa bất chợt vang lên. Thời Hạ đi qua đó mở cửa phòng, Thẩm Nhất Thành dựa vào khung cửa nói, “Ăn cơm.” Thời Hạ đứng tránh sang một bên để cậu nhìn thấy tình hình trong phòng, đồng thời cũng muốn Thời Lạc Văn nhìn thấy Thẩm Nhất Thành. Ý tứ đã rất rõ ràng. Thời Lạc Văn cũng không phải người không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ông kêu Thời Vũ Mông chuẩn bị để rời đi, trước khi đi còn khách sáo với Thẩm Nhất Thành, “Cảm ơn hai người đã chăm sóc Thời Hạ, nếu cần gì cứ gọi điện thoại cho chú là được.” Thẩm Nhất Thành gật gật đầu, đặc biệt bình tĩnh nghiêng người tránh sang một bên, “Không cần gì cả.” Buổi sáng thứ Bảy, gia sư mà Thời Gia Hoan mời cho Thời Hạ đến đây phụ đạo cho Thời Hạ. Tên nhóc 27 28 tuổi là cử nhân đến từ đại học 211 *, tên Dương Tấn.* Đại học 211 là những trường đại học thuộc dự án 211 tại Trung Quốc. Thời Hạ dự định học ở nhà mình, nhưng sau khi Lâm Vận nhìn thấy thầy giáo gia sư là tên nhóc này thì ngẫm nghĩ một chút, bà dọn dẹp lại phòng nhỏ ở siêu thị rồi bảo hai người học bổ túc ở đó. Cô gái nhỏ 17 18 tuổi và một tên nhóc to xác, dù sao vẫn là người lạ, nên đặt ở trước mắt quan sát. Môn học phụ đạo hôm nay là môn Toán, Dương Tấn cầm một bộ đề thi để Thời Hạ làm trước nhằm thử xem trình độ của cô đến đâu, như vậy mới dễ dàng thiết kế lộ trình học phụ đạo. Sau khi Thời Hạ làm xong, vẻ mặt Dương Tấn một lời khó nói hết, xác nhận xong bài thi, trình độ này đúng là trình độ cần mời gia sư. Có lẽ do trình độ của Dương Tấn quá cao, có lẽ do trình độ của Thời Hạ quá thấp, hai người không chung một tần số, hai môn này nghe giảng một lúc, Thời Hạ cái biết cái không, nghe giảng rất chi là mệt mỏi. Học xong hai môn, thể xác và tinh thần của Thời Hạ đều rã rời, chỉ dựa vào trình độ này, nếu muốn đạt được trình độ thi đại học đúng thật là cách xa vạn dặm. Dương Tấn đi rồi, Thời Hạ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, cô mở một bịch sữa bò dự định bổ sung năng lượng cho não. Cô bay từ trong phòng ra ngoài nhìn Thẩm Nhất Thành ngồi sau quầy thu ngân chơi máy tính. Thời Hạ thò lại gần, là một game online. Trò chơi này vẫn tồn tại như cũ rất nhiều năm về sau, chỉ là không hot như bây giờ. Khi đó game online vừa bắt đầu phổ biến, game online trên mạng cũng ít, khác với rất nhiều năm về sau, trăm ngàn sắc màu, cho nên con trai bây giờ gần như chơi chung một game online. Thời Hạ ôm bịch sữa rúc vào ghế xem thao tác con chuột linh hoạt của Thẩm Nhất Thành, liên tiếp ba kỹ năng, trên màn hình máy tính hiện ra giao diện thắng. Thời Hạ lại cảm khái thêm một lần nữa, chênh lệch giữa học giỏi và học ngu thật sự quá xa vời, chơi trò chơi cũng có thể chơi đến mức lợi hại như vậy. “Chơi vui không?” Thời Hạ đá đá ghế của Thẩm Nhất Thành. Thẩm Nhất Thành không quay đầu lại, “Không có ý nghĩa gì cả, nhưng chắc chắn có ý nghĩa hơn cái cậu học.” Thời Hạ lập tức cảm thấy kích động, miệng của thằng nhãi Thẩm Nhất Thành này quá độc, câu nào cũng xát muối đâm tim! Thời Hạ gánh chịu dày vò sau hai ngày gặp gia sư, ngày thứ Hai đi học, cả người đều héo rũ. Đặc biệt là sau khi giáo viên nói tuần sau phải thi cuối tháng. Tinh thần của Thời Hạ hơi lo lắng. Học tập thật sự làm cô đau khổ. Buổi tối lúc đi nhà ăn, Thời Hạ ăn hai miếng thì ăn không vô nữa, cô chạy đến sân thể dục trốn vào một góc trộm hút thuốc để giảm bớt tâm tình phức tạp khi làm học tra *.* Học tra ý chỉ người học tệ. Thời Hạ hút xong điếu thuốc thì đứng ở góc tường hóng gió xua đi mùi thuốc. Người trèo tường vào bị Thời Hạ dọa sợ. Thời Hạ cũng bị cậu ta dọa sợ. Thẩm Nhất Thành nhíu mày nhìn Thời Hạ, “Cậu ở chỗ này làm gì?” Không đi học, đứng ở chỗ này như ma ám vậy. Thời Hạ nhìn Thẩm Nhất Thành, cậu đứng thẳng lưng, mặc đồng phục màu xanh, áo sơ mi màu trắng, tóc đen ngắn gọn gàng, hơn nữa còn có thành tích khủng, người này rõ ràng nên là một học sinh ngoan không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng đọc sách thánh hiền’. Nhưng tên học sinh ngoan này thừa dịp lúc ăn chiều trèo tường ra khỏi trường học, sau đó lại trèo vào. “Cậu làm gì thế?” Thời Hạ hỏi lại. Thẩm Nhất Thành còn chưa kịp mở miệng, ánh sáng đèn pin đã chiếu qua đây, giọng nói mang theo sự phẫn nộ và sự hưng phấn khó có thể che dấu sau khi bắt được người, “Lại trèo tường, hôm nay còn không để tôi bắt được cậu.” “Vẫn là hai người, hai cô cậu đến văn phòng cho tôi.” Người bắt Thẩm Nhất Thành chính là chủ nhiệm khối lớp 11. Thời Hạ tổng kết lại một chút, trách nhiệm lớn nhất được giao cho chủ nhiệm khối không phải là bắt học tập, mà là bắt học sinh vi phạm kỷ luật. Cái gì mà đi trễ về sớm Hút thuốc yêu sớm Nhuộm tóc trèo tường Trốn học đi chơi net Toàn bộ đều là việc ông nên làm. Dùng một câu để khái quát, đây là chủ nhiệm khối Voldemort trong lòng học sinh toàn trường. Thời Hạ đứng trong văn phòng nhìn chủ nhiệm khối lông mày đỏ mắt xanh vỗ bàn, cảm thấy cực kỳ oan uổng. Cô thật sự không hề trèo tường ra ngoài. Nhưng không ai chịu nghe cô giải thích. Cô bị chụp mũ như Thẩm Nhất Thành. Người kia vẻ mặt bình tĩnh. Cực kỳ quen thuộc đối với hình thức này. “Lại là cậu, Thẩm Nhất Thành, cậu lại trèo tường ra ngoài, sao không ăn cơm đàng hoàng trong trường học?” “Lần này còn bắt cóc bạn học đi ra ngoài, cậu muốn làm gì? A, cậu nói tôi biết cậu muốn làm gì?” Thẩm Nhất Thành từ đầu tới đuôi chỉ có một biểu cảm, mặt không đỏ tim không đập, cũng không có thái độ nhận sai. Tức nhất là học sinh lợn chết không sợ nước sôi. Câu mà giáo viên nói nhiều nhất với học sinh chính là, “Nếu cậu vi phạm nội quy trường học nữa thì cho thôi học.” Học sinh bình thường khi nghe tới sẽ sợ hãi. Nhưng sang Thẩm Nhất Thành, giáo viên sẽ không nói như vậy nữa, vì Thẩm Nhất Thành chưa bao giờ sợ hãi. Thẩm Nhất Thành là thể diện của Nhất Trung, trừ phi cậu giết người phóng lửa, gian - dâm trộm cướp, nếu không thì Nhất Trung sẽ không đuổi cậu. Chủ nhiệm khối vỗ bàn đến mức tay cũng đau, ông đổi sang sách tập, quét mấy cuốn sách rớt lộp bộp. “Còn em nữa, một học sinh nữ cái tốt không học lại học người ta trèo tường, gần đèn thì sáng gần mực thì đen, có hiểu hay không? Bớt tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành đi…” Thời Hạ nhịn không được mở miệng, “Thầy ơi, không tiếp xúc với loại học sinh như Thẩm Nhất Thành, vậy em nên tiếp xúc với loại học sinh gì mới phải?”...... Cuối cùng chủ nhiệm khối ôm ngực nói, “…Hai cô cậu, mỗi người một ngàn chữ kiểm điểm…”

nuông chiều em đến đau lòng