Tôi nhớ rõ lắm nhé thắc mắc của mình về hai chữ "thái thanh" trong câu hát "phòng trà nghỉ chân…", đã đem hỏi mẹ thì mới hay đó là nghệ danh
FZL8x6. Sài Gòn vô mùa gió rồi đó. Nhân một buổi trưa lang thang qua xóm nhỏ gần sông Sài Gòn, tình cờ được nghe ai đó vặn máy hát nho nhỏ “Buổi chiều hôm nao tôi với anh đi dạo phố…”. Tự dưng, chỉ cần có vậy mà sướng muốn điên lên. Sài Gòn, cái gì có thể mất nhưng tình ca Boléro thì còn mãi, len lỏi và âm ỉ. Ngẫm, hồi xưa, nghệ sỹ nhà mình vậy mà hay. Có một cuộc dạo chơi quanh quẩn Sài Gòn mà thành nên một bầu không khí văn nghệ Sài Gòn một thủa. Hễ ai cao hứng ca lên “phòng trà nghỉ chân nghe Thái Thanh ca biệt ly…” là bảo đảm bạn bè cột chèo kế bên vỗ đùi cái đét “ê, đã quá mậy” rồi không hát theo thì cũng vớ cái gì gõ gõ thành nhịp. Bản Giọt buồn không tên quá là mẫu mực cho một tình ca Boléro. Các bản thâu hay của bài này phải kể đến Giang Tử – Phương Hồng Quế, Phương Dung, và Giao Linh. Có nhiều dị bản cho rằng, nguyên gốc câu hát phải là “Phòng trà Mỹ Trân, nghe Thái Thanh ca Biệt Ly”. Phòng trà Mỹ Trân là có thật, nhưng trong nhiều bản thâu các ca sỹ vẫn hát là “nghỉ chân”. Trên thực tế, ca sỹ Thái Thanh lại gắn liền với phòng trà Đêm-mầu-hồng với ban Thăng Long hơn hẳn là một phòng trà nào khác. Tiếc là tổng phổ music sheets gốc của bản này, do Tô Giang sáng tác không có trong tay để đối chứng. Chỉ một vài câu hát, có thể thấy bóng dáng Sài Gòn mỹ miều và rất tài tử với những phòng trà hằng đêm vang vang tiếng nhạc và những quán cà phê là nơi tụ họp của nhiều văn nghệ sỹ như La Pagode, Givral… Một bầu không khí thanh bình, tự tại và tận hưởng đời sống hoa mộng giữa khói lửa binh đao, trước khi chiến tranh leo thang và những đổ vỡ thời cuộc. Lại nói về bản Biệt Ly của Dzoãn Mẫn là một bản tiền chiến theo điệu jazz vô cùng chuẩn mực của Tân Nhạc Việt Nam những ngày đầu tiên. Sau 1954, cánh ca nhạc sỹ di cư vào Sài Gòn và mang theo hành trang những thơ cùng nhạc ấy. Bản Biệt Ly được Thái Thanh thâu một lần trước năm bẩy lăm và hát tại các phòng trà thời đó. Sau chính biến thời cuộc, bà trút bỏ áo xống đại danh ca, khoác vào bộ bà ba sẫm màu cũ kĩ, sáng sáng ra chợ Hòa Bình mua từng ổ bánh mì đen để sống đời u buồn. Mãi cho đến những năm cuối của thập niên 80, Biệt Ly lại một lần nữa vang lên ở thủ phủ California. Những phòng trà hay cà phê hay đơn giản chỉ là quán ven đường tuy không còn mấy như những ngày xưa cũ. Những thịnh trị dẫu có lụi tàn thì “khói hương ly cà phê” vẫn còn mãi trong tâm thức mỗi người Sài Gòn và phảng phất đâu đó trong từng mảnh nhỏ gói ghém của phố xá Sài Gòn. Giữa trưa nắng như thế đó, gió có hồ hởi thổi thì cũng chỉ thèm một ly cà phê rồi cứ vậy mà nhâm nhi cùng cái máy hát cũ kĩ “…giọt buồn không tên lén qua tâm tư đê mê…”. Vậy đó mà cà phê thấm thiệt thấm. Buồn mà len-lén thì chỉ có thể là Người Sài Gòn. Mạc Thuỵ Hình minh họa từ Internet.
phòng trà nghỉ chân nghe thái thanh ca